Ðường Chiều Lá Rụng


Sáng tác: Phạm Duy.

Chiều rơi trên đường vắng
Có ta rơi giữa chiều
Hồn ta theo vạt nắng
Theo làn gío đìu hiu .

Lá vàng bay lá vàng bay như dĩ vãng gầy tóc buông dài bước khỏi tình phai .
Lá vàng rơi lá vàng rơi như chút hơi người giã ơn đời trên nẻo đường hấp hối .
Hoàng hôn mờ lối rừng khô thở khói trời như biển chói , từng chiếc .
Thuyền hồn lướt trôi neo đứt một lần cuối thôi cho cánh buồm lộng gió vơi gío đầy .

Chiều ôm vòng tay
Một bóng thuyền say, thuyền lơ lửng mãi từng tiếng xào xạc lá bay là tiếng cội già khóc cây
Hay tiếng lòng mình khóc ai giờ đây .

Chiều chưa thôi trìu mến
Lá chưa buông chết chìm ,
Hồn ta như vụt biến bay vờn trong đời tiên .

Lá vàng êm lá vàng êm như mũi kim mềm sẽ khâu liền kín khung cửa tình duyên .
Lá vàng khô lá vàng khô như nét môi già đã nhăn chờ lên nẻo đường băng giá .

Chiều không chiều nữa và đêm lần lữa chẳng thương chẳng nhớ về những cọng buồn cánh khô rơi rớt từ một cõi mơ nghe đất gọi về tiếng ru hững hờ .
Còn rơi rụng nữa cành khô và lá thành ngôi mộ úa chờ đến một trận gío mơ cho rữa tình già xót xa cho biến thành nhựa sống nuôi tinh thơ .

Chiều tan trên đường tối
Có ta như rã rời
Hồn ta như gò mối
Đang chờ phút đầu thai .